Tháng Năm Rực Rỡ là một trong những từ khóa được search nhiều nhất trên google về chủ đề Tháng Năm Rực Rỡ. Trong bài viết này, reviewphim.net sẽ viết bài Tổng hợp các đánh giá và Review phim Tháng Năm Rực Rỡ
Review 1
– Cuộc sống thường ngày ở miền Nam trước năm 75 có như bạn tưởng tượng?
– Tình bạn những năm cắp sách tới trường vẫn là đẹp nhất vì không hề có toan tính và vụ lợi.
– Đứa hiền nhất nhóm đôi khi lại dễ giàu nhất vì… Lấy chồng đại gia.
Tháng Năm Rực Rỡ được làm lại từ nguyên tác Sunny (2011) – 1 trong tác phẩm ăn khách nhất của điện ảnh Hàn Quốc. Bối cảnh phim diễn ra vào những năm 2000, Hiểu Phương (Hồng Ánh) vô tình gặp lại cô bạn học Mỹ Dung (Thanh Hằng). Lúc này, họ đã là những người phụ nữ đứng tuổi. Phương có một gia đình hạnh phúc với cô con gái nhỏ còn Dung thì đang ở những ngày cuối đời vì căn bệnh ung thư quái ác. Những ký ức về nhóm Ngựa Hoang thời còn cắp sách đến trường chợt ùa về. Cả hai ra quyết định tìm lại nhóm bạn cũ để cùng nhau ôn lại những tháng năm rực rỡ ấy.
Điều ấn tượng nhất khi nhìn vào tấm poster của Tháng Năm Rực Rỡ chính là sự có mặt của dàn diễn viên hoành tráng. Một nhóm gồm toàn những tên tuổi gạo cội của điện ảnh Việt như Hồng Ánh, Thanh Hằng, Mỹ Duyên,… Bên còn lại là những cô gái trẻ mới nổi như Jun Vũ, Hoàng Yến Chibi, Khổng Tú Quỳnh,… Sự tương phản giữa họ đại diện cho hai mốc giờ giấc đặc trưng của mỗi đời người.
Người xem đơn giản và dễ dàng nhận ra những cô gái trẻ tuổi trong nhóm Ngựa Hoang ngày ấy luôn lạc quan, yêu đời và tràn đầy năng lượng. Họ luôn vô tư vô lo khi nghĩ về tương lai và tận hưởng từng phút giây của hiện tại. Họ thoải mái vui đùa với những ước mơ thật oách. Lan Chi muốn trở thành một bà chủ ngân hàng, Hiểu Phương muốn thành họa sĩ hay nhà văn, Bảo Châu mơ ước trở thành một đại minh tinh còn Mỹ Dung thì luôn mong mỏi được bảo bọc các thành viên trong nhóm.
Thế nhưng khi đã trưởng thành, mỗi người lại phải đối mặt với những khó khăn khác nhau của cuộc sống. Lan Chi trở thành một bà chủ tiệm cầm đồ nhỏ ở khu xóm trọ nghèo. Vì không có tiền chữa bệnh tim, con gái cô chẳng thể đến trường như các anh chị đồng trang lứa. Hiểu Phương lại thành một bà nội trợ nhàm chán. Còn cô trưởng nhóm Mỹ Dung lại chẳng thể giữ được lời hứa bảo bọc mọi người vì căn bệnh ung thư quái ác.
Những người phụ nữ đứng tuổi ấy mang một màu sắc u ám khác hẳn thời niên thiếu. Họ luôn có cái nhìn hoài niệm về quá khứ với nhiều nuối tiếc. Bởi có lẽ khi tương lai ngày càng trở nên mờ mịt thì quá khứ, dù là những phần đen tối nhất, lại trở nên tươi sáng hơn khi nào hết.
Xuyên suốt bộ phim, người xem sẽ được tận mắt chứng kiến những góc khuất trong cuộc đời những cô gái trẻ, như mối tình đầu dang dở vì không dám ngỏ, cuộc đối đầu với nhóm học sinh khác, những lần cãi vả hay cùng nhau “phá làng phá xóm”. Những biến cố và sự trái chiều đó giúp nhóm càng trở nên gắn kết và trưởng thành hơn. Chúng ta đơn giản và dễ dàng bắt gặp bản thân mình thời “trẻ trâu” với vô vàn kỷ niệm đáng yêu thuở học trò trong từng thành viên của nhóm Ngựa Hoang.
Theo đuổi nam thần tóc dài nghệ sĩ
Đánh nhau mút mùa
Tháng Năm Rực Rỡ bằng cách biểu diễn xen kẽ giữa hai mốc khoảng thời gian đã giúp khán giả phát hiện được sự chuyển biến trong tâm lý của mỗi nhân vật. Khi những cô gái dần trưởng thành thì cũng là lúc những người phụ nữ hóa thành trẻ con. Dù có phải gồng mình lên với thế giới bên ngoài ra sao thì họ vẫn có thể thoải mái “bung lụa” với bản chất thật của bản thân khi đi với hội bạn.
Vẫn còn đó một Lan Chi hay “hùa”, một Mỹ Dung “đại ca” sẵn sàng thay mặt nhóm trừng trị đối thủ, một Hiểu Phương hiền lành, một Thùy Linh chửi thề… Hay như hát, một Bảo Châu đỏng đảnh. Họ chẳng bao giờ phán xét nhau với cuộc sống hiện tại mà luôn tìm cách giúp đỡ đối phương hết mức có thể như thời niên thiếu ấy. Tình bạn chân thành của “con nhà người ta” là như thế chăng?
Tháng Năm Rực Rỡ không chỉ là nỗi buồn, hoài niệm mà còn có những niềm vui và tiếng cười. Đạo diễn Nguyễn Quang Dũng đã khéo léo thêm thắt vào những tình tiết nhỏ, những câu thoại chọc ngoáy vô cùng duyên dáng và hài hước.
Mặc dù thế, việc chọn mốc thời gian trước năm 1975 lại là một bước đi sai của Dũng “khùng”. Bộ phim chỉ biểu diễn được một phần nhỏ của bối cảnh cũng giống như những nét văn hóa của miền Nam dưới thời cơ chế cũ. Phim vẫn còn nhiều hạt sạn khiến người xem đôi khi cảm thấy lợn cợn như vết sẹo của nhân vật Tuyết Anh, cách kể chuyện của đạo diễn vẫn có phần dài dòng, cắt cảnh đôi chỗ khá cụt. Một số tình tiết phim được lý tưởng và lãng mạn hóa hơi quá tay.
Nhìn bao quát, Tháng Năm Rực Rỡ chính là câu chuyện về tuổi trẻ, về ước mơ, về hoài niệm của mỗi con người.
Review 2
REVIEW TRƯỚC KHI XEM BẢN GỐC
Xem gần 2 tuần rồi, giờ mới có chút giờ giấc review phim này. Trước giờ mình cực ít review phim Việt, không phải vì không coi nhiều (mình cũng muốn ủng hộ phim Việt lắm chứ) mà vì chẳng có phim nào thực sự khiến minh “rung động”, ngoại trừ một số phim hiếm hoi được cả báo chí và giới lĩnh vực đánh giá cao.
Và thế là, bữa giờ do bà con review khen rầm rộ, mình cũng đi xem Tháng năm rực rỡ. Phần để cảm nhận Đà Lạt của chính mình lên phim thế nào, phần để xem phim có thực sự đáng “đồng tiền bát gạo” không để mừng cho phim Việt – dù chỉ là bản remark.
Và sau khi xem xong, mình, dù không có ý so sánh vì thực sự chưa xem bản gốc Sunny của Hàn trước đó, chỉ là thấy phim ngoài những “rực rỡ” về phần nhìn, phần nghe đúng như tên gọi, thì Content phim vẫn chưa thuyết phục được mình. hoàn toàn có thể do gout của bản thân không hợp những thể loại thế này, mà cũng có thể do phim – xét ở góc độ một bộ phim độc lập nhé, vẫn còn một số chi tiết “kém duyên” mà mình review nhanh dưới đây, có spoil cho những ai chưa xem cẩn thận trước khi đọc nhé!
Bỏ qua những chi tiết vụn vặt như vào năm 2000 mà nhân vật xài tiền… polymer để mua vé số, hay phòng bệnh viện quá sang chảnh, kiểu chửi thề quá hiện đại…thì Tháng năm rực rỡ vẫn tồn tại những hạt sạn khiến phim trở nên “lợn cợn” kém duyên như này:
- Cách Hiểu Phương hồi trẻ rụt rè và chào kiểu gập người với các bạn mới trong lớp: rặt Hàn. Người Việt mình, dù có là thời trước 75 cũng không chào nhau “cung kính” đến như thế.
- Chi tiết mình cực kỳ bực và dị ứng đó là cách nói đùa/chửi bậy gọi người khác vốn là bạn bè cùng lớp là: “Đồ nhà quê!” nhiều lần mà không hề ngượng miệng. Ở đâu mình không biết, nhưng người Đà Lạt vốn dĩ hiền hòa và tinh tế, đặc biệt là người Đà Lạt XƯA (đâu phải ai trước 75 cũng được ở Đà Lạt đâu nhé). Nhất là với một cô gái dạng đài các kiêu kỳ lại con nhà giàu soang choảng như Tuyết Anh, chắc chả ai thô thiển và nói chuyện kiểu đó, lại là ở trường học trước mặt cô giáo mới ghê.
Cái miệng cổ xinh thế, mà lại….
3. Khi hội bạn bè gần gũi gặp lại nhau sau 25 năm nhưng nhưng kiểu gặp mặt trông rất kịch như cảnh Lan Chi nhào ra ôm Hiểu Phương, ôi nó cực kỳ đơ và thiếu thuyết phục. Chemistry cực tệ, không thấy xúc động đậy một miếng nào luôn ấy.
4. Cảnh đám tang Mỹ Dung ở cuối phim, mình nghĩ hoài nghĩ mãi cũng không tìm ra đám ma nào ở nước ta mà chả có lấy một mống người thân, chỉ có mấy bà bạn bè thân tới nằm sải lai ở đó rồi ông luật sư đến đọc di chúc… Ôi xem phim mà nó cứ thấy sai sai, như kiểu mấy người này là người gì ấy chứ không phải người Việt ông bà cha mẹ ơi!@@
5. Cảnh chồng Hiểu Phương đi công tác và đến chỗ bến tàu nói lời tạm biệt rồi mới cầm PHONG BÌ tiền đưa cho vợ lo việc ở nhà và lo cho bạn kèm theo lời dặn dò với gương mặt đơ như cây cơ cực kỳ KỊCH. Người Việt chả ai làm vậy, có dặn dò hay đưa tiền thì đưa ở nhà, vợ chồng ăn ở với nhau một mặt con lớn ầm rồi cũng chả ai “làm màu” như thế.
6. Năm 1975 mà Hiểu Phương đã biết uống nước trực tiếp từ vòi nước công cộng. Ù uôi, Đà Lạt thời đó mà hiện đại dữ vậy sao? Đó là chưa kể hồi xưa xứ cao nguyên này lạnh teo… bugi mà âu phục của các nhân vật nữ thời ấy ngoài áo len trang phục ra thì còn chấp nhận, đâu thì toàn mặc… váy ngắn! Thế mới tài chứ??!!
7. Trong khi Hiểu Phương sợ Kiều Chinh đến mức gặp trong sân trường đông người còn “rét run” mà dám một mình hẹn Kiều Chinh ra chỗ nhà hoang nói chuyện, bắt cô ta phải… xin lỗi mình thì quá vô lý, khiên cưỡng.
8. Rồi khi các nhân vượt trưởng thành và tình cờ tìm gặp lại nhau mới hài hước làm sao. Đành rằng các cô từng là hội bạn thân, nhưng khi gặp lại nhau, cách các nhân vật – quý bà tuổi U50 ăn… chuối khi bàn tán về đàn ông và nói về… ngực nhau lại quá phô và kém duyên dáng, tỉ lệ nghịch với tuổi của các cô.
9. Hội phụ huynh có tuổi mà rủ rê nhau tụ band đi đánh học sinh, dù đó là đám học sinh cá biệt thì chi tiết này chả nhân văn tí nào. Đó là chưa kể nhân vật Hiểu Phương mặc đồ nữ sinh của… con gái đi đánh nhau, hoàn toàn không phù hợp với hoàn cảnh, thời điểm và tính cách người Việt, kiểu cưa sừng làm nghé quá lố rặt kiểu phim rom-com Hàn. Mà má êi, lại còn đánh nhau trong công viên mới máu chứ!:))
10. Nhân vật Đông Hồ uổng công xây dựng hình ảnh soái ca lịch lãm, có gout và đầy chiều sâu lúc còn trẻ, khi về già mở quán cà phê có tên là Nghệ thuật chi đó nhưng khi nhận được món quà của “người bạn cũ” sau mấy chục năm lại xé lớp giấy gói quà một cách cực kỳ… nông dân và thô kệch! Vả lại, nếu đã thấy được món quà này là tranh vẽ chì trên giấy, mình sẽ không lúc nào cầm nó chạy ra mưa để nó ướt át như vậy. Chi tiết mưa gió này lúc đầu tưởng làm cho câu chuyện trở nên đậm mùi drama hoài niệm nhắc nhớ người xưa tình cũ nhưng lại cho thấy tính cách của người đàn ông kia thô vụng và kém tinh tế.
Uổng công xây dựng hình ảnh chàng Đông Hồ chuẩn soái ca mà về già lại kém ý tứ… haizzz
REVIEW SAU KHI XEM BẢN GỐC
Và rồi, sau đó (vì quá rảnh) mình tìm xem Sunny – nguyên gốc bản Hàn, và đã giải mã được mọi nỗi bực dọc của mình. Thì ra những lợn cợn mình thấy là bởi bản remark Việt đã sao chép một cách máy móc bản Hàn dẫu văn hóa có tương đối nhiều khác biệt.
Nếu bản Hàn tinh tế và thích hợp, đôi khi over làm quá theo xì tai Hàn Xẻng nhưng chấp nhận được thì đến khi sang bản Việt do chuyển hóa không khéo léo, bê nguyên xi “văn mẫu” lên giấy trắng nên lại thành ra những hạt sạn to đùng khiến nhiều người như mình cảm thấy ngắc ngứ như ăn cá mắc xương. Cụ thể như sau:
1. Vụ hẹn gặp ở bãi rác lại là chi tiết rất cầu thị và nhân văn của nhân vật Im Na Mi (Hiểu Phương) và nó không đáng sợ và gây ám ảnh như bản Việt.
2. Khi các nhân vật đi tìm bạn, họ đến chỗ công sở thám tử để tìm nên tránh được gút mắc tìm khơi khơi như bản Việt. Đồng thời, Im Na Mi cũng đề xuất tìm thêm hai nhân vật bạn cũ là Jung Su Ri (Tuyết Anh) và Han Jun Ho (Đông Hồ) nên không khiến mình chưng hửng như khi xem bản Việt, không hiểu tự nhiên Hiểu Phương tìm đâu ra ông Đông Hồ khi về già.
3. Khi nhân vật Na Mi đến quán cafe của Jun Ho để tặng quà là bức tranh ngày xưa, bà nói rõ là bà tặng. Và mặc dù ông này cũng xé lớp giấy nhưng vì đạo diễn chọn nhân vật có gương mặt khả ái, hành động từ tốn nên chi tiết này lại trở nên nhẹ nhàng. Ông Jun Ho lại chạy ra tìm bà Na Mi giữa trời đêm ấm áp không mưa, khiến khán giả cảm thấy mọi nút thắt như được tháo gỡ chứ không kiểu khó chịu và ức chế như bản Việt.
4. Mấy cô nhóc côn đồ khi còn trẻ không đến mức “đáng sợ” như bản Việt. Bản Hàn chỉ xây dựng bọn chúng như một đám choai choai mới lớn ưa chơi nổi, thích bắt nạt bạn bè thôi chứ không quá “đầu gấu” như trong Tháng năm rực rỡ.
5. Cách chửi bới của các nhân vật thì nghe… đáng yêu và dễ thương chứ không phải kiểu chửi chả ra chửi ở bản Việt, rõ rành là “google dịch” từ bản Hàn. Với cả, chả ai mệnh danh là “Nữ hoàng chửi thề” mà mở miệng cứ chỉ biết mấy câu “Đù đù”! Haha, chửi vậy khỏi chửi còn hơn nha!
Không biết sao, nhưng cảnh các bà cô Hàn ăn chuối trong Sunny mình thấy vui và hài hước chứ không dung tục như ở Tháng năm rực rỡ! ≫”<
6. Cách gặp lại nhân vật làm gái quán rượu Bok Hee (Bảo Châu) cũng không gây cho khán giả sự ám ảnh về độ “đèn mờ” như bản Việt. Ở bản Hàn, nhân vật này chỉ dễ dàng bị lâm vào cảnh khổ là do mẹ cô vay mượn mở shop làm tóc sau đó đổ nợ và phải làm việc ở quán rượu. Đoạn này bản Hàn cũng không có những cảnh hay câu thoại sặc mùi đàng điếm đến dơ dáng như bản phim Việt.
7. Cảnh Im Na Mi và Jung Su Ri uống rượu làm hòa với nhau khá tinh tế khi cho hai nhân vật tô son đậm bởi ở Hàn quốc dưới 18 tuổi không thể uống rượu. Hơn nữa, cảnh này ở bản Hàn lại thành ra lý tưởng vì gái Hàn thường nốc sochu ừng ực kiểu văn hóa nó thế còn sang bản Việt thì cảnh hai cô nàng nhóc con Hiểu Phương và Tuyết Anh ra… quán cóc bán hột vịt lộn lề đường uống rượu, làm hòa rồi tán dương… nhan sắc của nhau nghe thôi đã thấy sai quá sai rồi, kiểu copy ì xì bản gốc mà không có sự biến hóa cho lý tưởng.
Xem thêm: Những bộ phim về tình mẫu tử hay nhất mọi thời đại
Mình để hình đây, mọi người tự nhận xét!=)))
8. Bản Hàn hay ở chỗ đã nhấn mạnh sự biến đổi của Im Na Mi từ một phụ nữ chỉ biết vùi đầu vào ngành nội trợ và nhận sự ghẻ lạnh của chồng con đã dần TỰ MÌNH thay đổi bản thân khi gặp lại bạn bè và chứng kiến sự đổi thay của tập thể nhóm bạn thân.
9. Thay vì cho nguyên nhóm bạn thân ngồi coi lại đoạn băng ngày xưa trong Tháng năm rực rỡ, ở bản Hàn chi tiết Im Na Mi một mình say xưa xem lại đoạn băng quay ngày xưa và bỏ lỡ cú điện thoại của chồng tinh tế ở chỗ cô có thể một mình chiêm nghiệm và vì thế nhấn mạnh sự thay đổi của bản thân mình cô, tự cô nhớ lại kỷ niệm thanh xuân đẹp đẽ và muốn viết sách về thời thanh xuân của cả bọn. Thay vì bản Việt nhân vật Hiểu Phương (do Hồng Anh đóng) chỉ nghĩ đến sự đổi thay khi di chúc của Mỹ Dung khuyên khơi khơi là Hiểu Phương nên có sự nghiệp riêng bla blô sao đó và Hiểu Phương trung niên mỉm cười nụ cười hồn hậu kiểu-như-hiểu-ra nhưng chả biết có thực sự muốn thay đổi mình hay không.
10. Những chi tiết nhà cửa, xe cộ, quần áo hay cả máy quay phim của bản Hàn khiến mình cảm thấy mọi thứ lý tưởng hơn bởi nó chân thật. Còn giống như các cảnh quay tại Đà lạt trước 75 dù đạo diễn Nguyễn Quang Dũng đã rất dụng công dựng cả một khu Hòa Bình tại phim trường ở Q9 theo như lời anh chia sẻ trong buổi trình chiếu, thì… thực sự mình vẫn không cảm nhận được đó là cách sống của người Đà Lạt nói riêng và người Việt ở miền Nam nói chung ở buổi giao thời. Cứ như đạo diễn dựng nên một xứ nào đó khác và gọi đó là Đà Lạt, tự phong những nhân vật đi lại trong đó là người Đà Lạt chứ thực sự nó cứ… lai căng và sai sai kiểu gì ấy.
Một góc quán của K-cafe dù có mang hơi hướm retro nhưng vẫn rất hiện đại so với cảnh Đà Lạt xưa
Mặc dù vậy, nói đi cũng phải nói lại. Bản phim remark có những ưu điểm sau:
Phim cực kỳ đẹp về quay, dựng cảnh. Âm nhạc do Đức Trí phối lại những bài cũ như Vết thù trên lưng ngựa hoang, Kim, Yêu, Niệm khúc cuối… cùng một vài sáng tác mới như Nụ hôn đánh rơi, Rực rỡ tháng năm vô cùng tuyệt vời. Cách biên kịch biến hóa bài Sunny- ca khúc chủ đề của phim cũng là tên nhóm nhân vật chính thành bài Vết thù trên lưng ngựa hoang thực sự khéo léo, lại hợp tình hợp cảnh, link đến tình hình tranh tối tranh sáng của nền chính trị rối ren thời kỳ đó.
Các diễn viên chính sắm vai các thành viên nhóm Ngựa Hoang thời trẻ thì đúng là thanh xuân lồng lộng. Cô nào cũng đẹp, cũng xinh, đóng đạt phối đồ lại cực kỳ retro theo sang trọng colorblock, mình ưng. Nhưng không hiểu sao, các nhân vật khi về già lại ăn mặc sến sẩm và gout thời trang xuống cấp… trầm trọng vậy, trừ nhân vật Mỹ Dung do Thanh Hằng đóng.
Đoạn Hiểu Phương do Hoàng yến Chibi đóng, hát bài “Yêu” của nhạc sĩ Văn Phụng trong mưa thật vô cùng duyên dáng. Em ý vừa hát vừa nhảy múa trong mưa chỉ với một shot quay làm mình nhớ đến La La Land và trong tay cầm cây dù khiến mình không thể không nghĩ đến nhân vật “The Mother” đầy lãng mạn trong How I Met Your Mother!
Dốc Nhà Bò cuối đường Đào Duy Từ lên phim đẹp phết!
Không chỉ có thế, đoạn Hiểu Phương bắt gặp Đông Hồ hôn Tuyết Anh, thất tình tan nát, đi trong mưa hát Nụ hôn đánh rơi lại khá tâm trạng và xúc động. Để rồi biên kịch để hai nhân vật Hiểu Phương trẻ già “gặp nhau” khi cây dù của Hiểu Phương tuổi trung niên đưa ra che mưa cho cô bé Hiểu Phương tuổi thanh xuân, khiến mình cảm thấy chi tiết này tinh tế hơn bản gốc.
Kết lại, sau khi mình xem phim xong thì cảm giác là: phim không xuất sắc đến mức như người ta ca tụng, nào là “Phim remark hay nhất từ trước đến giờ” hay “Phim rất hay vì Nguyễn Quang Dũng đã rất dũng cảm”. Nhưng quả thật, chiến dịch truyền thông của Tháng năm rực rỡ tốt quá, dạng như ai mà chê sẽ trở thành kẻ lạc loài ấy, nên chắc không ai dám… chê luôn, haha.
Tất nhiên mình thì cũng chả muốn làm “Thánh Soi” hay gì mà chỉ đi coi ở góc độ khán giả trung trung, nhưng rồi khi ra về lại thấy hơi… buồn vì người Việt mình hễ có phim nào kịch bản tốt chút thì hoặc là dính nghi án “chôm chỉa” ý tưởng như Giao lộ định mệnh của Victor Vũ tình cờ “na ná” Shattered của đạo diễn Hollywood Wolfgang Petersen… Ngoài những dạng phim kịch tính có twist, những phim nhẹ nhàng hài hước rom-com tí thì lại dùng các tên tuổi làng hài hay hot boy hot girl mà phần nhiều trong số đó đóng đơ như cây cơ. Việc lạm dụng giới tính thứ ba, các nhân vật đồng tính uốn éo phô phang để câu khách thì nhan nhản đến nỗi không được đếm xuể. Một số phim mà mình hi vọng là sẽ khá hơn khi nói về thân phận của những kẻ “trôi sông lạc chợ” như Xóm trọ 3D hay Lô Tô thì rất tiếc là làm lưng chừng, không tới thậm chí còn khiến người khác thêm sợ hãi thế giới của những người này vì nếu như không sến súa đến drama thì cũng bạo liệt đến đáng sợ. Một vài điểm sáng như Em chưa 18 thì quá hiếm hoi. mặc dù thế, gần đây có Dạ cổ hoài lang của Nguyễn Quang Dũng mình thấy làm rất tốt và lấy được nước mắt đồng cảm thực sự của khán giả thì lại không được lòng giới lĩnh vực bởi do hạn chế “kinh phí” hay vì “động chạm” nhiều thứ chính trị hay gì thì mình không thể hiểu nổi.
Về phần phim remark- mấy năm nay bắt đầu lên ngôi nhờ sự hậu thuẫn nhiệt tình của làn sóng Hallyu- ngoài một số phim coi hay như Em là bà nội của anh của Phan xi nê được làm lại từ Miss Granny có kết quả hốt bạc tỉ… thì đầy những “thảm họa” như Bếp Hát, Sắc đẹp ngàn cân. Để rồi sau Em là bà nội của anh, Phan xi nê thừa thắng xông lên làm tiếp phim mới Cô gái đến từ hôm qua chuyển thể từ truyện dài của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, thì lại phập phù, nhạt nhẽo không thuyết phục. Vậy chứng tỏ phim đại thắng là do kịch bản nền đã quá hay hay do tài năng của đạo diễn thì tự khán giả sẽ đoán ra thôi ha! Chưa kể, sắp tới còn là thời remark tung hoành khi hàng loạt dự án phim remark mới không chỉ của Hàn mà còn của Mỹ như Ông ngoại tuổi 30 (Scandal Makers) rồi 50 First Dates kịch bản đã quá cũ kỹ rục rịch ra rạp, ôi… thiệt… đau não!!!
Buồn nữa là, mình cảm thấy thua thiệt ngay trên sân nhà, không chỉ là việc nằm chiếu dưới từ khâu chọn kịch bản mà ngay cả trong Content phim khi link đến các vấn đề chính trị, kinh tế lẫn văn hóa. Đơn cử như ở Sunny, mình không thấy cuộc sống đời thường của các cô gái Hàn trong phim trước và sau khác quá nhiều vì căn bản cộng đồng của họ đã không hề thay đổi đến mức 180 độ. Còn ở Việt Nam, tại sao không ai đặt câu hỏi là tại sao trước năm 75 mà các cô gái Việt lại rất có thể ăn mặc đẹp như vậy, có gout đến vậy, nghe nhạc có style đến vậy để rồi sau “giao thời” lại trở nên những bà cô nội trợ, bà chủ… tiệm cầm đồ, gái bán hoa về già thê thảm… đến vậy? Sự “xuống cấp” ở đây không đơn giản nằm ở chỗ chỉ là cuộc đời đưa đẩy đang con nhà giàu chủ hãng phim trở nên nghèo túng hay bỗng chốc hên lấy chồng giàu đi tàu viễn dương nên lên hương, mà ý mình đang nói đến cách nói năng, ăn mặc biểu diễn phông văn hóa… “kém sang” – từ mà cư dân mạng ưa sử dụng gần đây- là vì điều gì?
Nhiều khi sự “rực rỡ” chỉ nằm ở… tên phim và cái… poster ha các bạn!
Nhưng đó là chuyện trên phim, còn ngoài đời thì giờ Hàn Quốc đã trở thành một cường quốc như thế nào, còn nước ta thì lại toàn nhận về những thứ người ta đã xài qua và… chắp vá, độ lại để xài, để xem và để… ca tụng!:( Tất nhiên mình không riêng nói về phim ảnh. Đó là hậu quả của điều gì ngoài việc cộng đồng mới này đã đảo lộn mọi giá trị đến mức đổi thay cả nền tảng văn hóa của cả một thế hệ người Việt.
Vì đâu nên nỗi? ≫’’’’<
Thôi, thở phào một cái vì chương trình lảm nhảm đến đây là kết thúc rồi!
Dù sao, sau khi coi phim xong tự nhiên cũng nhớ đến một thời thanh xuân tung hoành của chính mình và nhóm Nhí nhố gần cận ngày trước, cũng thấy vui vui, đáng yêu và dễ thương nhưng chỉ vậy mà thôi. Ai đi xem về lỡ có đọc được bài review “lạc trend” trên đây mà thấy không đồng cảm được thì cứ coi như tại người viết bài này có một tâm hồn quá khô khan cứng nhắc không cảm phim nổi, một người hổng thể tin người ta hoàn toàn có thể cóp nhặt tuổi thanh xuân ở đâu đó về tô vẽ thành tuổi thanh xuân của chính họ.
Vậy mà phim Việt làm được, thế mới tài.
Vậy đi ha!
Review 3
Tháng Năm Rực Rỡ rất có thể xem là 1 trong các bộ phim làm lại từ kịch bản Hàn xuất sắc nhất của điện ảnh Việt. Dẫu còn một số khuyết điểm, phim vẫn thổi được cảm xúc vào trái tim khán giả, dẫn dắt chúng ta đi suốt những tháng năm đẹp nhất cuộc đời của những cô bé dễ thương trong nhóm nữ quái Ngựa Hoang.
Trong bối cảnh người Việt dần mất niềm tin vào kịch bản Việt, xu hướng làm lại phim Hàn nổi tiếng từ thời hồi đó vẫn tiếp tục được các nhà làm phim Việt đặt niềm tin. Đặc biệt là với sự hậu thuẫn của tập đoàn CJ, đem về kịch bản không khó, khó là làm sao Việt hoá cho nó ra hồn để khán giả Việt không cảm thấy mình đang xem “phim Hàn nói tiếng Việt”. thành công cũng nhiều mà thảm hoạ cũng không ít. Nếu nói về Việt hoá có kết quả thì mình thấy Tháng Năm Rực Rỡ của đạo diễn Nguyễn Quang Dũng chỉ kém đôi chút so với Em Là Bà Nội Của Anh, bộ phim đã lưu lại sự phát triển vượt bậc của phim làm lại từ kịch bản nước ngoài.
So với những bộ phim làm lại thời gian vừa mới đây như Yêu Đi Đừng Sợ (Kiss and Spell) hay Sắc Đẹp Ngàn Cân (200 Pounds Beauty); nói cách khác độ khó của Tháng Năm Rực Rỡ (Sunny) phức tạp hơn rất nhiều. Chính vì vậy là khi thấy Sắc Đẹp Ngàn Cân nhạt nhoà, Yêu Đi Đừng Sợ chỉ bình thường khá thì cá nhân mình không đặt nhiều kỳ vọng về sự thành công của Tháng Năm Rực Rỡ. mặc dù vậy mình đã sai, Tháng Năm Rực Rỡ cho thấy rằng nếu có sự đầu tư đúng mực thì điện ảnh Việt vẫn có thể làm nên những bộ phim chuyển thể hay đáng để khán giả thưởng thức.
Nếu như không biết trước, rất khó để bạn nhận ra Tháng Năm Rực Rỡ là một tác phẩm chuyển thể. Ê-kíp của đạo diễn Nguyễn Quang Dũng đã khéo léo Việt hoá bối cảnh, nhân vật và các tình tiết trong bản gốc để khiến nó trở nên gần cận với khán giả Việt. Nếu tinh ý thì bạn sẽ vẫn nhận ra cách xây dựng tình tiết, khai thác nội tâm nhân vật tinh tế đã trở thành Brand Name của điện ảnh Hàn Quốc; nhưng nó không tác động nhiều tới mức khiến chúng ta có cảm giác xem phim Hàn nói tiếng Việt.
Cũng giống như Sunny, Tháng Năm Rực Rỡ kể về câu chuyện của Hiểu Phương (Hồng Ánh) tình cờ gặp lại người bạn cũ Mỹ Dung (Thanh Hằng) đang mắc bệnh hiểm nghèo. Mỹ Dung cũng chính là trưởng nhóm Ngựa Hoang ngày xưa, ghi dấu những năm tháng tươi đẹp nhất của Hiểu Phương. Xót xa trước tình cảnh của bạn, Hiểu Phương quyết tâm tìm lại các thành viên của group Ngựa Hoang để giúp Mỹ Dung hoàn thành tâm nguyện gặp lại bạn bè. Và đó cũng chính là hành trình gợi nhớ lại cho cô những năm tháng rực rỡ nhất đời mình.
Xem thêm: Top 10 trang Review phim tốt nhất cho tín đồ điện ảnh
Chìa khoá để tạo nên cảm xúc của Tháng Năm Rực Rỡ chính là sự phản chiếu của thực tại và quá khứ, giữa hình ảnh những cô bé trung học 25 năm trước và những người phụ nữ tuổi ngoài 30 ngày nay. Người ta nói rằng “thời gian hoàn toàn có thể làm thay đổi tất cả”, và chứng kiến hành trình tìm bạn của Hiểu Phương thì khán giả sẽ cảm thấy điều đó đúng hơn bao giờ hết. Năm thành viên của tập thể nhóm là năm ngã rẽ của số phận, dẫu đạt kết quả tốt hay thất bại, người xem cũng không khỏi nuối tiếc khi thấy những năm tháng rực rỡ nhất của những cô gái trẻ bị bỏ lại phía sau dòng chảy giờ giấc.
Tháng Năm Rực Rỡ biểu hiện rất tốt 2 cột mốc khoảng thời gian của bản thân mình, đó là thực tại năm 2000 và hồi ức thành phố Đà Lạt năm 1975. Từ bối cảnh, phục trang, lời thoại cho đến giọng nói đều được chăm chút, với một sự chỉnh chu mà rất ít phim Việt nào thực hiện được. Ấn tượng nhất có lẽ là cái giọng bắc của Hiểu Phương lúc nhỏ được ChiBi Hoàng Yến biểu hiện cực kỳ xuất sắc. Và nếu lưu ý thì bạn sẽ thấy phim giải thích luôn là vì sao Hiểu Phương sau này do Hồng Ánh đóng lại nói giọng nam. Sự phối ghép một cách tinh tế giữa tình tiết thực tại vào những phân cảnh hồi ức, từ những tình tiết trong quá khứ trở lại bối cảnh hiện thực, đã giúp tạo nên một mạch phim tuy nhiều chi tiết nhưng không khiến người xem phải choáng ngợp.
Mình đặc biệt đánh giá cao những phân đoạn hồi ức về Đà Lạt những năm 1975, được ê-kíp làm phim đầu tư rất nghiêm túc. Từ những ngôi nhà, trường học, góc phố, con đường cho đến quán coffee để cho người lớn đều được tái hiện một cách thuyết phục. Nói cho công bằng thì trừ những bạn mê sử, chẳng mấy ai trong chúng ta biết được Đà Lạt cái thời ấy nó ra làm sao. Nhưng sự tương phản giữa bối cảnh hiện đại năm 2000 và hồi ức 1975 là quá rõ nét, rõ đến mức bạn có thể phân biệt được đâu là quá khứ đâu là hiện tại dẫu chưa một lần đến. Thêm vào những bài hát nổi tiếng thập niên 70 như “Kim” (Y Vũ), “Niệm Khúc Cuối” ( Ngô Thuỵ Miên),… Là chúng ta có một công thức tuyệt vời để khơi dậy cảm xúc hoài cổ trong lòng khán giả.
Âm nhạc cũng là sự đặc biệt của Tháng Năm Rực Rỡ. Bài hát “Vết thù trên lưng ngựa hoang” trở thành nguồn cảm hứng để cho các cô gái trẻ ngày xưa chọn tên nhóm là Ngựa Hoang. Một cái tên không chỉ thuần Việt mà còn biểu diễn được cá tính mạnh mẽ của những cô gái cao nguyên, về một mặt nào đó còn ý nghĩa hơn cả Sunny của nguyên tác. Hay ấn tượng không kém là ca khúc Yêu được biểu diễn bởi Chibi Hoàng Yến, lấy cảm hứng từ cảnh hát dưới mưa kinh điển của Gene Kelly trong bộ phim Singing in The Rain, với tâm trạng của người con gái đang yêu đầy hạnh phúc. Và gần cuối phim thì khán giả còn cảm nhận được sự xót xa khi tình đầu tan vỡ của cô gái trẻ với bài hát “Nụ hôn đánh rơi”.
Sự xuất sắc của Hoàng Yến trong vai Hiểu Phương lúc trẻ cũng thể hiện sự đầu tư trong việc tuyển chọn diễn viên của Tháng Năm Rực Rỡ. Phim Việt thường rơi vào vết xe đổ khi chọn diễn viên dựa theo nhan sắc hơn là năng khiêu, nhưng lần này có thể nói là ngoại lệ. Sự kết hợp giữa thế hệ diễn viên gạo cội (Hồng Ánh, Mỹ Uyên, Mỹ Duyên, Thanh Hằng,…) với dàn sao trẻ mới nổi (Hoàng Yến Chibi, Hoàng Oanh, Jun Vũ,…) đã thổi được cái hồn vào nhân vật. Từ tốt cho đến xuất sắc, quả thật khó đòi hỏi gì thêm được so với mặt tiền chung của phim Việt hiện nay.
Tuy vậy Tháng Năm Rực Rỡ vẫn còn một số khuyết điểm vẫn có thể cải thiện thêm. Chẳng hạn như mấy câu thoại đỉnh cao kiểu “Xin lỗi vì tao quá đẹp” khiến toàn rạp phải sửng sốt hay một số phân đoạn xây dựng hoàn cảnh hơi thiếu cao trào như cảnh cuối phim. Nếu khó tính hơn một chút chút thì phim Việt vẫn chưa biết cách dùng màu và góc quay để thuyết trình thông điệp của phim điện ảnh, vẫn sử dụng cái tông màu rực rỡ và lạm dụng bokeh như kiểu phim truyền hình Hàn Quốc. Tuy vậy Tháng Năm Rực Rỡ cũng đã tiến khá gần với các phân cảnh quá khứ, tận dụng tông màu vàng ấm để tạo cảm giác hoài cổ cũng như đoạn dùng phong cách phim 8 ly đen trắng rất cảm xúc.
Tóm lại thì Tháng Năm Rực Rỡ đã chứng tỏ rằng nếu có sự đầu tư đúng mực, chúng ta vẫn sẽ làm được những bộ phim hay từ kịch bản mua lại của nước ngoài. Một số bạn hoàn toàn có thể không thích, nhưng cho đến khi các biên kịch Việt chứng minh được kỹ năng thì điện ảnh Việt vẫn sẽ tiếp tục xu hướng này. Và dù thích hay không, Tháng Năm Rực Rỡ vẫn là bộ phim Việt đáng xem và không thể quên.
Chúc các độc giả vui vẻ!
Review 4
“Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đắm mình trong cơn mưa ấy lần nữa”.
Trailer bộ phim ‘Tháng năm rực rỡ’ Đạo diễn Nguyễn Quang Dũng làm lại bộ phim nổi tiếng “Sunny” của điện ảnh Hàn Quốc với bối cảnh Đà Lạt năm 1974-1975.
Câu nói trong Cô gái mà năm ấy chúng ta cùng theo đuổi (You’re the Apple of My Eye) của đạo diễn – nhà văn Cửu Bả Đao dù đã được trích dẫn nhiều, tôi vẫn mượn nó để bắt đầu cho bài bình luận về bộ phim Tháng năm rực rỡ.
Bộ phim được làm lại từ Sunny, tác phẩm gốc của điện ảnh Hàn Quốc, một lần nữa khiến người xem được đắm mình trong cơn mưa rào của tuổi thanh xuân bất diệt.
Không riêng Cô gái mà năm ấy chúng ta cùng theo đuổi, suốt gần một thập niên qua, một loạt phim điện ảnh, truyền hình hoài niệm về tuổi thanh xuân trong sáng trở thành hiện tượng tại các nền điện ảnh mạnh của châu Á. Ngay từ nhan đề phim đã gợi nhắc cho chúng ta về thời thanh xuân tươi đẹp, mang tính hoài niệm cá nhân của từng đạo diễn.
Ngoài Cô gái mà năm ấy chúng ta cùng theo đuổi, điện ảnh Đài Loan còn thành công rực rỡ với Thời đại thiếu nữ của tôi (Our Times). Trung Quốc có Gửi thời thanh xuân mà chúng ta đã mất (So Young) hay Chàng ngốc đổi đời (Goodbye Mr. Loser).
Ấn Độ có 3 gã ngốc (Three Idiots). Nổi bật nhất trong dòng phim hồi ức thanh xuân là Hàn Quốc với Miss Granny (bản tiếng Việt Ngoại già tuổi đôi mươi), Sunny (Nhóm Nữ quái Sunny) hay loạt phim truyền hình Reply 1988 (Lời hồi đáp 1988)…
Những hồi ức đẹp đẽ
Điểm chung của hầu hết các bộ phim nói trên đều là những hồi ức tươi đẹp của thời thanh xuân, vừa mang dấu ấn cá nhân của từng tác giả, đồng thời cũng chạm vào ký ức của không ít khán giả, đặc biệt là những người lớn lên trong thời đại đó.
Nữ đạo diễn Trần Ngọc San của Thời đại thiếu nữ của tôi từng nói: “Lối sống và tình cảm của giới trẻ khá giống nhau, nhưng hoài niệm thì mỗi người một khác.” Chính sự giốngvà khác ấy đã làm nên thành công cho một loạt phim vừa mang tính riêng tư, vừa mang chất lượng phổ quát về một thời đại chưa xa.
![]() |
Dàn diễn viên Tháng năm rực rỡ giai đoạn trưởng thành. |
Đó là thời đại của những lá thư tay mất cả tuần mới đến tay người nhận. Thời đại chưa có Internet và mạng xã hội. Nó gợi nhắc cho khán giả hôm nay về sự hồn nhiên của những năm tháng tuổi trẻ, về mối tình đầu trong sáng vụng dại, về tình bạn tưởng như gắn bó vĩnh cửu mà họ dễ dàng và đơn giản hợp lý hóa nó.
Để rồi khi bắt đầu trưởng thành và chịu sự va đập của cuộc sống thường ngày, chịu nhiều tổn thương, thất bại hoặc mất mát, họ bỏ quên giấc mơ của tuổi trẻ và những có lý đẹp đẽ. Chỉ đến khi được chạm vào những hồi ức tươi đẹp của tuổi thanh xuân, họ mới được sống lại tuổi trẻ một lần nữa.
Tháng năm rực rỡ, bản remake của đạo diễn Nguyễn Quang Dũng từ bộ phim gốc của Hàn Quốc Sunny cũng không nằm ngoài nguồn mạch cảm xúc tự sự đã trở thành công thức chung làm nên có kết quả cho một loạt phim nói trên.
Bộ phim mở đầu bằng những hình ảnh của hiện tại. Hiểu Phương (Hồng Ánh), một người phụ nữ an phận thủ thường bên cạnh một người chồng thành đạt và đứa con gái mới lớn. Trong một lần đến bệnh viện thăm mẹ, Hiểu Phương tình cờ phát hiện ra Mỹ Dung (Thanh Hằng), cô bạn thân trong nhóm Ngựa hoang năm xưa đang bị ung thư giai đoạn cuối.
Cuộc gặp gỡ trong tình trạng oái oăm này đã khiến Hiểu Phương thực hiện một bản kế hoạch để đáp ứng mong ước sau cuối của Mỹ Dung: tìm lại những cô bạn thân của nhóm Ngựa hoang năm xưa.
Mạch phim từ đây đan xen giữa những khoảnh khắc tươi đẹp của nhóm Ngựa hoang thời thanh xuân 25 năm về trước tại thành phố Đà Lạt và những cảnh đời hoàn toàn trái ngược của họ ở thời hiện tại, diễn ra vào những năm đầu 2000.
Thực tại cay đắng
Nếu thời thanh xuân mơ mộng và tươi đẹp bao nhiêu thì thời hiện tại khô cằn và rạn vỡ bấy nhiêu. Mỹ Dung, nữ đại ca của group Ngựa hoang với tính cách mạnh mẽ, giỏi võ và luôn bảo vệ các thành viên trong nhóm giờ đây đang nằm trên giường bệnh cô độc một mình.
Cô bé nhà quê Hiểu Phương rụt rè mơ mộng nhưng cũng tinh nghịch ngầm ngày nào giờ là một người phụ nữ có vẻ thành đạt nhưng an phận và bỏ quên giấc mơ trở thành nhà văn để viết nên câu chuyện của tập thể nhóm Ngựa hoang.
Lan Chi, cô bé mập tham ăn ước trở thành bà chủ ngân hàng để có thể giúp đỡ bạn bè giờ đây là một người phụ nữ làm ngành nghề cầm đồ trong một xóm lao động nghèo với đứa con gái nhỏ mang bệnh tim bẩm sinh không có tiền chạy chữa.
![]() |
Thời thực tại của các nhân vật trong Tháng năm rực rỡ có khá nhiều cay đắng, mất mát. |
Thùy Linh, nữ hoàng chửi thề và Bảo Châu, cô gái con của ông chủ hãng phim nổi tiếng ở Đà Lạt mơ ước trở thành “đại minh tinh màn bạc” năm nào, cũng có những thay đổi khiến khán giả không thể ngờ đến. Riêng Tuyết Anh, cô hoa khôi của nhóm với vẻ đẹp lạnh lùng đầy khí chất là một câu hỏi lớn khi không biết đã đi về đâu.
Tổng quan bọn họ dạng như đều phải đối mặt với một thực tại cay đắng hoặc không mấy hạnh phúc. tổng quan bọn họ có vẻ như đều bỏ quên giấc mơ, dù là hão huyền và lời hứa “bạn bè lúc khó khăn phải luôn ở bên nhau” của thời thanh xuân để chui vào vỏ ốc cô độc của mỗi người của thời hiện tại.
Như một chiếc máy bay… Gặp tai nạn và đánh mất hộp đen, không ai biết 25 năm đó bọn họ đã trưởng thành như thế nào và mắc phải những thử thách nào trên đường đời để họ thay đổi đến vậy. Chỉ biết, khi so sánh với phiên bản tuổi trẻ của họ, ta hoàn toàn có thể phát hiện được bọn họ có một thời thanh xuân rực rỡ nhưng trưởng thành thất bại.
“Đời không như là mơ, nên đời thường giết chết mộng mơ” hay “Chúng ta thường phản bội lại tuổi trẻ của mình”, phải chăng là ẩn ý của hầu hết các bộ phim về tuổi thanh xuân mà các đạo diễn muốn nhắn gửi đến khán giả?
Và bằng cách dành cho các nhân vật được “đắm mình trong cơn mưa rào của tuổi thanh xuân” một lần nữa, những nhà làm phim đã dành cho nhân vật của họ có một thời cơ để “sửa sai”, tìm lại chính mình và sống hoàn toàn hơn với giây phút hiện tại.
Nói theo cách khác, mạch cảm xúc và triết lý đó đã khiến cho Tháng năm rực rỡ chạm đến cảm xúc của không ít người và làm nên thành công cho bộ phim.
Điểm sáng từ kịch bản
Trong cuốn sách Làm sao viết kịch bản phim? thuộc Tủ sách Điện ảnh (Nhà xuất bản Văn hóa Sài Gòn), người sáng tác – nhà biên kịch Phạm Thùy Nhân viết: “Khi được hỏi làm như thế nào để có một bộ phim hay, diễn viên nổi tiếng người Pháp Lino Ventura đã trả lời: Kịch bản, kịch bản và kịch bản”.
Câu nói đó rất có thể không mới nhưng chưa lúc nào cũ đối với điện ảnh, đặc biệt là với nền điện ảnh khan hiếm kịch bản hay như nước ta. Bộ phim gốc của Hàn Quốc Sunny có một kịch bản đầy cảm xúc, vừa mơ mộng nhưng cũng rất chân thành và tạo được sự đồng cảm ở nhiều thế hệ khán giả.
Ta cũng nói theo cách khác điều đó với bản Việt hóa Tháng năm rực rỡ khi vừa giữ được những thế mạnh của bản gốc, vừa có những thay đổi có lý, thậm chí táo bạo để tạo được sự thân cận, không còn cảm giác là một bộ phim “xác Việt, hồn Hàn” như một số bộ phim chuyển thể thất bại cách đây không lâu.
Phạm Thùy Nhân là 1 trong các 3 biên kịch của bộ phim và tôi hoàn toàn có thể thấy rõ được dấu ấn của ông trong phần thay đổi táo bạo đó. Ông là nhà biên kịch kỳ cựu của hãng phim Giải phóng, tiếp nối thế hệ vàng của điện ảnh cách mạng mà nhà văn, biên kịch Nguyễn Quang Sáng (bố của đạo diễn Nguyễn Quang Dũng) là một cánh chim đầu đàn.
Phạm Thùy Nhân là người sáng tác của khá nhiều bộ phim phản biện cộng đồng sắc sảo trong thời Đổi mới như Gánh xiếc rong, Xương rồng đen, Dấu ấn của quỷ… Và Tháng năm rực rỡ là sự trở lại của ông sau nhiều năm vắng mặt khi nền điện ảnh của nhà nước thoái trào.
![]() |
Phim lấy bối cảnh Đà Lạt năm 1975. |
Cũng giống như dấu ấn của nhà văn, biên kịch Nguyễn Mạnh Tuấn làm nên có kết quả cho bộ phim Trúng số, sự trở lại của Phạm Thùy Nhân mang đến sự đặc trưng táo bạo cho Tháng năm rực rỡ mà rất có thể với một nhà biên kịch trẻ chưa có kinh nghiệm hoặc run tay, họ sẽ không dám thay đổi quyết liệt đến thế.
Trong bộ phim gốc, phần quá khứ diễn ra vào đầu những năm 1980 với phong trào đấu tranh dân chủ và chống lại cơ chế độc tài sau vụ ám sát Tổng thống Park Chung-hee. Ở phiên bản Việt hóa, nhóm biên kịch, với sự dẫn đầu của Phạm Thùy Nhân đã kéo thời gian đó lùi lại vài năm, với bối cảnh cuộc chiến tranh VN đang ở giai đoạn cuối.
Thành phố Đà Lạt trong Tháng năm rực rỡ của thời quá khứ vừa tràn đầy mơ mộng qua những khung hình lãng mạn nhưng cũng chất chứa những bạo loạn ngấm ngầm chực chờ gia tăng mạnh mẽ, từ sự mâu thuẫn ý thức hệ trong gia đình Hiểu Phương đến phong trào sinh viên biểu tình chống lại sự đàn áp của quân đội Việt Nam Cộng Hòa hay việc theo đuổi chủ nghĩa “hiện sinh” trong giới trẻ.
Sự thay đổi đầy tính sáng tạo này giúp bộ phim gắn liền với một cột mốc có tính lịch sử, cho dù nó chỉ làm nền và không có vai trò quá đáng kể với diễn tiến của câu chuyện.
Do lùi giờ giấc của quá khứ nên nhóm biên kịch cũng phải lùi khoảng thời gian của hiện tại với bối cảnh diễn ra vào những năm đầu 2000 khi nền kinh tế của VN khởi đầu có dấu hiệu khởi sắc. Khác với bối cảnh trong bộ phim gốc chỉ diễn ra ở Seoul, phiên bản Việt hóa dịch chuyển bối cảnh từ Đà Lạt xuống Sài Gòn để phù hợp với sự phát triển của các nhân vật hơn.
Hai nhân vật Việt hóa tốt nhất trong nhóm Ngựa hoang ở thời hiện tại là Lan Chi (Tuyền Mập) và Thùy Linh (Mỹ Duyên đóng) khi họ được “thay da đổi thịt” so với phiên bản gốc và đồng thời thân thiết với khán giả VN hơn.
Sau hai bộ phim thất bại gần đây, đặc biệt là Dạ cổ hoài lang, Nguyễn Quang Dũng đã có một sự thay đổi tích cực về mặt đạo diễn, đặc biệt là khả năng chỉ đạo diễn xuất mạch lạc, tạo sự thống nhất xuyên suốt trong tâm lý nhân vật, điều luôn là nhược điểm của anh trong các bộ phim trước.
Tháng năm rực rỡ có tương đối nhiều góc máy ấn tượng. Cú “long take” giới thiệu lớp học của nhóm Ngựa hoang, cảnh hỗn chiến giữa sinh viên biểu tình và quân đội nước ta Cộng Hòa trên đường phố với sự dàn dựng cầu kỳ hay những màn chuyển cảnh tinh tế từ thời hiện tại sang quá khứ đều là những điểm cộng của bộ phim.
Và dù không có nhiều ý tưởng sáng tạo về quay phim, dàn cảnh hay dựng phim so với bản gốc, bản Việt hóa ít nhất cũng không làm dở đi, hay biến thành một bản copy máy móc vô hồn như một số phim remake gần đây.
Diễn xuất là một điểm sáng đáng khen nhất của bản Việt hóa. Cho dù không có ai quá xuất sắc và vượt trội về mặt diễn xuất như Miu Lê trong Em là bà nội của anh hay Kaity Nguyễn trong Em chưa 18, dàn cast của Tháng năm rực rỡ diễn xuất đồng đều và hợp tác ăn ý với nhau, nổi bật nhất là Hoàng Yến Chibi với vẻ hồn nhiên trong sáng hay vẻ xinh đẹp lạnh lùng đầy khí chất của Jun Vũ.
![]() |
Tạo dáng của Thanh Hằng vẫn quá cầu kỳ dù đóng vai bệnh nhân ung thư. |
Trong nhóm diễn viên phụ, Thanh Tú, cô con gái của nữ diễn viên Kiều Trinh gây ấn tượng mạnh hơn cả với một vai phản diện đáng nhớ, kẻ gây ra một cú sốc cho nhóm Ngựa hoang ở thời thanh xuân và là nhân tố tạo nên cao trào khi kết thúc phần quá khứ.
Thanh Hằng vẫn chưa thoát ‘người mẫu đóng phim’
Dàn diễn viên trưởng thành đóng vai những nhân vật năm 2000 do chính những ngôi sao thế hệ này diễn xuất. Hồng Ánh, Mỹ Duyên là những “nàng thơ” của dòng phim nghệ thuật và vẫn chứng tỏ khả năng diễn xuất đầy kỹ thuật của họ.
Hồng Ánh tất nhiên vẫn là “linh hồn” của group Ngựa hoang thời hiện tại, nhưng nếu có một vai diễn “lột xác” hơn cả thì đó là Mỹ Duyên khi vào vai một bà cô mê trai trẻ và chửi thề như hát hay.
Thanh Hằng là người mẫu chuyển sang đóng phim và đạt kết quả tốt ở một số bộ phim giải trí, nhưng cô vẫn chưa thoát được hình ảnh “người mẫu đóng phim” với cách tạo dáng, thoại, trang điểm quá cầu kỳ, cho dù cô đóng vai một nhân vật bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối.
Điểm sáng cuối cùng và đồng thời cũng mang tính sáng tạo và Việt hóa tốt nhất (vì đầy đủ không có trong bản gốc) là âm nhạc của phim. Một loạt ca khúc trước 75 như Vết thù trên lưng ngựa hoang (nhạc sĩ Phạm Duy và Ngọc Chánh), Yêu (Văn Phụng), Kim (Y Vũ) hay Niệm khúc cuối (Ngô Thụy Miên)… Vừa phù hợp với thời điểm quá khứ vừa nổi loạn vừa mơ mộng của bộ phim vừa dẫn dắt cảm xúc hoài niệm cho người xem.
Nhưng bên cạnh những điểm sáng, về toàn thể, Tháng năm rực rỡ vẫn thiếu một vài khoảnh khắc thăng hoa thực sự để đưa cảm xúc của người xem bùng nổ, điều mà Em là bà nội của anh làm được trong đoạn kết.
Việc lạm dụng âm nhạc với rất nhiều dòng nhạc khác nhau cũng đôi khi có rủi ro biến bộ phim tâm lý này thành phim ca nhạc hoặc cưỡng ép cảm xúc của người xem.
Một vài điểm phi lý của kịch bản, ví dụ như tại sao một nhóm chị em gái từng thề sống chết có nhau, bảo vệ nhau lúc khó khăn mà 25 năm không liên lạc với nhau, dù ở trong cùng một thành phố cho đến khi tình cờ nhận thấy nhau?
Đây là hạn chế từng tồn tại trong bản gốc và tiếp tục không được khắc phục trong bản Việt.
Tại sao điện ảnh Việt không có những bộ phim như thế?
Tháng năm rực rỡ cùng với Em là bà nội của anh là hai bộ phim Việt hóa từ điện ảnh Hàn thành công nhất vừa mới đây. Cả hai đều gây ấn tượng nhờ có kịch bản đầy cảm xúc, với những hoài niệm chân thành về một thời chưa xa.
![]() |
Dàn viễn viên trẻ thể hiện ấn tượng trong Tháng năm rực rỡ. |
Có điều, dù nó có hay hay được làm tốt đến mấy thì nó vẫn dựa trên bộ phim gốc thành công và những sáng tạo nếu có cũng được tăng trưởng trên cái nền, ý kiến đã có sẵn.
Tại sao điện ảnh nước ta không làm được những bộ phim về thời thanh xuân đầy xúc động như điện ảnh Hàn, Trung Quốc, Đài Loan hay Ấn Độ đã làm được trong nhiều năm qua, trong khi chúng ta hoàn toàn không thiếu chất liệu?
Đã bao lâu rồi bạn xem một bộ phim về thời thanh xuân tươi đẹp và ở lại trong ký ức thật lâu? Với tôi, đó là Vị đắng tình yêu của đạo diễn Lê Xuân Hoàng. Đáng buồn là nó đã thành lập cách đây… 28 Năm
Nguồn: Tổng hợp