[ad_1]
Spider-Man: Into the Spider-Verse là bộ phim dành cho tất cả mọi người. Fan của Marvel. Fan của Sony.
Fan Spider-Man của Tobey Maguire, Amazing Spide-Man của Andrew Garfield hay
Home coming của Tom Holland. Và tất nhiên, dành cho cả những khán giả điện ảnh
vô tư, không quan tâm đến vũ trụ siêu anh hùng.
Trong Into
the Spider-Verse, Peter Paker không còn chiến đấu đơn độc. Từ một vết nứt
vũ trụ, mở ra các chiều không gian song song, các “spider man” gặp nhau và cùng
hoàn thành sứ mệnh như bao phim anh hùng quen thuộc: Trừng trị kẻ ác và mang lại
hòa bình cho nhân loại. Nhưng nếu chỉ dừng lại ở đó, Spider-Verse sẽ không thể nào trở thành tâm điểm bàn luận của dân
animation lẫn cinephile. Vì cốt lõi của bộ phim không phải là anh hùng đã giết
kẻ ác ra sao, mà là họ – những anh hùng mà chúng ta từng kỳ vọng, họ đã trưởng
thành như thế nào?
Miles (Shameik Moore), một cậu bé tuổi teen da
màu sinh trưởng trong một gia đình bình thường, có bố là cảnh sát căm ghét Spider
Man như bao cảnh sát khác. Cậu bé là đại diện cho nỗ lực đa dạng hóa nhân vật trong
vũ trụ siêu anh hùng. Khi Miles và người chú Aaron thân thiết lẻn trốn vào hệ
thống tàu điện ngầm để vẽ một bức tranh graffiti, cậu đã bị nhện phóng xạ cắn.
Và không khó đoán, đó là “tai nạn” mà Peter Paker từng gặp phải. Dĩ nhiên, cậu sở hữu sức mạnh
Peter Parker sở hữu. Đồng thời, đó cũng là lúc Mile cũng chính thức bước vào cuộc
chiến với Kingpin (Liev Schreiber), người mà cố gắng mở một cổng không gian đa
chiều để có thể phá hủy mọi vũ trụ.
Một sơ sót nhỏ đã mở ra những nút không gian
song song, kéo theo các Spider Man ở các thế giới khác tập hợp và trở thành đồng
đội của Miles: Một Peter Parker (Jake Johnson) già béo, thất bại, trên bờ vực mất
đi người yêu Mary Jane. Gwen Stacy (Hailee Steinfeld), nữ người Nhện duy nhất của
đội, thông minh và nhanh nhẹn. Đại diện cho thế hệ Alpha Girls, cô bé anime trung
học Penni Parker (Kimiko Glenn) điều khiển
robot Người Nhện. Chú heo Paker (John Mulaney), nhân vật gây cười của đội. Cuối
cùng là Spider Man Noir (,Nicolas Cage thám tử tư nghiêm nghị đến từ không gian của kỷ
nguyên phim đen trắng những năm 40s. Cả đội như một ẩn dụ về tính đa dạng trong
nhân cách của một con người.
Dù vẫn bám sát theo tinh thần và DNA của nhân vật
chính, Spider-Verse tạo ra sự khác biệt
không phải từ quy mô về nhân vật, máy móc, quái vật giết người… mà là từ
thông điệp nguyên bản của nó: Sức mạnh
càng lớn, trách nhiệm càng cao. Lời nhắn
nhủ cuối cùng nhân vật bác Ben nói với Peter, khuyên anh hãy cẩn thận với chính
sức mạnh và trí thông minh của mình. Mile, “hậu duệ” của Paker, có được sự tử tế
và lòng trắc ẩn dành cho những người yếu thế. Nhưng Mile có lẽ là một Peter
Paker “teenager” hoàn thiện hơn của Stan Lee.
Cậu có gia đình bình yên,
nhưng luôn dằn vặt trong lòng về khi đang cố gắng thoát khỏi vỏ bọc đứa con
ngoan, đứng giữa hai ranh giới: Vẫn còn lo sợ và run rẩy trước thử thách làm
người lớn, và sự trưởng thành một nửa khi chứng kiến những hành vi độc ác của
Kingpin. Từ đó đã sinh ra nỗi cô đơn của Miles và cậu đã phụ thuộc quá lớn vào
mối quan hệ với người bạn thân thiết nhất của mình, chú Aaron. Cậu chỉ thực sự
trưởng thành chính là khi chứng kiến những thay đổi của người hàng xóm đáng tin
cậy này và bước vào hành trình để trả thù cho Aaron, cũng như để cứu lại sai lầm
của Kingpin đã gây ra cho nhân loại.
Peter Paker là giấc mơ của
Miles, còn Miles là giấc mơ của những người lớn vẫn chưa thực sự trưởng thành: Vượt
qua nỗi sợ hãi, học cách điềm tĩnh để sử dụng trí thông minh, học cách đối thoại
với kẻ thù, để tự cứu mình và những người thân xung quanh.
Into the Spider-Verse vẫn bám sát theo tinh thần
nguyên bản của Spider man, siêu anh hùng gắn bó nhất của Stan Lee, đồng tác giả
của kịch bản gốc với Steve Ditko. Đây là dự án được ấp ủ nhiều năm của ông, sự
xuất hiện của ông trong vai ông chủ cửa hiệu bán trang phục Spider man, vừa để
tri ân “người bạn già” của các siêu anh hùng, vừa gợi lại hình ảnh của
một ông già hài hước, gần gũi với đám trẻ trong giấc mơ về những lần chiến đấu
với kẻ ác, lớn lên cùng chúng, và chứng kiến chúng đã tự mình đứng dậy sau những
vấp ngã như thế nào.
Xét về hiệu ứng thị giác, Spider-Verse hoàn toàn xứng đáng nhận tràng pháo tay tán thưởng với
phong cách pop art gồm những họa tiết sinh động, nhịp nhàng, các khối hình thể
hiện không gian đa chiều, những dải ngân hà sâu thắm với các bí ẩn từ những vì
sao, các cảnh quay siêu va chạm, khi các mảnh nhỏ của thực tế trên mạng bật ra
và thoát ra khỏi các khoảng trống chìm vào vực thẳm tăm tối. Không có gì để
phàn nàn về khâu sản xuất hình ảnh cho bộ phim này.
Into the Spider-Verse là một dự án mạo hiểm đối
với ngành công nghiệp hoạt hình của Hollywood, vì khác xa với công thức quen
thuộc của Disney. Chủ nhà Chuột đã thống lĩnh ngành này rất nhiều năm, và từ họ,
những nhà sản xuất hiểu rằng để kéo khán giả đến rạp và biến thành hoạt hình bom
tấn là như thế nào, nhưng Spider-Verse đã thoát khỏi khỏi quỹ đạo đó. Chiến thắng
của Spider-Verse tại giải Quả cầu
vàng năm na, đã tiếp lửa cho các nhà làm phim mạnh dạn đổi mới phương thức quen
thuộc, đầu tư khai thác về nội dung và bản chất của câu chuyện, xử lý hình ảnh
hợp lý với tâm lý nhân vật, hơn là việc “quá tay” vào những kỹ xảo không cần
thiết.
Đây là một chiến thắng cho toàn bộ ngành công
nghiệp hoạt hình, cho thấy khán giả lẫn giới hàn lâm vẫn có thể tìm được tiếng
nói chung ở các tác phẩm phục vụ đại chúng, nhưng vẫn có yếu tố nghệ thuật.
[ad_2]
35mm.vn