[ad_1]
Danh sách các phim tệ nhất trong năm 2018 của Hollywood còn có sự xuất hiện của hai trong số những đạo diễn nổi tiếng xuất sắc hiện nay.
‘Suspiria’
Sau khi mang lại cảm giác say sưa khoái cảm cũng như sự đau đớn trong bộ phim đầu tay ‘Call me by your ame’, đạo diễn Luca Guadagnino đã gây nhiều sự thất vọng khi thể hiện lại một tác phẩm đặc trưng từ đạo diễn Dario Argento năm 1977. Phiên bản gốc năm 1977 là một sự kết hợp của những màu sắc mạnh bạo cùng các âm thanh rợn óc, thì hướng tiếp cận của Guadagnino lại màu sắc và tông màu nhạt nhòa hơn, và vị đạo diễn này cũng chọn hướng kì quái chứ không phải gây sốc hay kinh dị máu me. Tuy nhiên, bộ phim không được lợi gì từ điều này khi chúng ta mất đi sự hấp dẫn thú vị của các cảnh kinh dị rợn người.
– Theo David Rooney –
‘A Wrinkle in Time’
Quá nhiều sự tính toán nằm trong phiên bản chuyển thể của Ava DuVerney cho cuốn sách về cuộc phiêu lưu của cô gái đi tìm người bố thất lạc qua nhiều chiều không gian, khiến khán giả không cảm thấy thật sự kết nối được với phần thể hiện trong phim. Với ‘A Wrinkle in time’, hiệu ứng và tình tiết của phim chỉ cho chúng ta thấy nhiều tình tiết tách biệt chứ không liền mạch.
– Theo Todd McCarthy –
‘7 Days in Entebbe’
Hai diễn viên Daniel Bruhl và Rosamund Pike vào vai những người cực đoan Đức ủng hộ Palestine trong bộ phim của Jose Padilha về sự kiện năm 1976 khi lực lượng chống khủng bố Israel giải cứu 102 con tin từ máy bay Air France bị không tặc chiếm giữ khi bay từ Tel Aviv. Không chỉ cắt dựng vụng về những cảnh hành động trọng điểm, phim còn đưa vào một tuyến truyện phụ về mối tình giữa một anh lính đặc nhiệm của Israel và bạn gái anh – một vũ công. Một trong những câu thoại không mấy hấp dẫn của tổng thể kịch bản vụng này là “Anh chiến đấu để em có thể nhảy.”
– Theo David Rooney –
‘Kings’
Nữ đạo diễn Thổ Nhĩ Kỳ gốc Pháp Deniz Gamze Erguven đã từng được đề cử Oscar cho bộ phim đầu tay ‘Mustang’ của mình, rõ ràng xứng đáng được ghi nhận công lao khi xem xét lại một chương khói lửa của lịch sử các xung đột cực đoan của nước Mỹ hiện đại. Nhưng với bộ phim tiếng Anh đầu tiên của mình, bộ phim ‘Kings’ của cô lại không đủ thuyết phục và đầy cảm giác chắp vá: nó làm loãng đi sự bùng nổ của cuộc xung đột năm 1992 tại Los Angeles khi xây dựng nhân vật trung tâm của Halle Berry quá hào nhoáng như một vị thánh, và còn ‘nhốt’ nhân vật trong một sự vật lộn khập khiễng nhằm vượt ra khỏi những trói buộc quá mức kịch tính.
– Theo David Rooney –
‘The Nutcracker and the Four Realms’
Nỗ lực của Disney để mang lại câu chuyện của E.T.A. Hoffmann năm 1816 cũng như vở ba-lê nổi tiếng của Tchaikovsky thành một câu chuyện cổ tích hiện đại có thể được so sánh như một chiếc bánh ngọt được trang trí lộng lẫy và ngon mắt, nhưng sẽ làm bạn cảm thấy hơi mệt khi ăn nó. Không chỉ vậy, toàn bộ bộ phim trông như những gì bạn hay thấy ở các cửa hàng bách hóa trang trí mùa lễ hội này: quá nhiều yếu tố màu mè đến mức bạn không thể tập trung vào cái gì. Quá nhiều tiền bạc và công sức bỏ ra cho phần hình ảnh mà cốt truyện và nhân vật của phim trở nên đuối.
– Theo David Rooney –
‘Venom’
Cho những khán giả đã xem, điểm duy nhất làm bộ phim có giá trị là ngay trong dòng quảng cáo cho phim “Thế giới đã có quá đủ Siêu anh hùng”
– Theo Todd McCarthy –
‘Life Itself’
Dù đạo diễn Dan Fogelman là một tay lành nghề trong việc thao túng không biết xấu hổ để lấy nước mắt của khán giả khi ông đẩy giới hạn với sự tinh tế và độ phức tạp của nhân vật vừa đủ để xây dựng nên phim truyền hình “This Is Us’ đầy sướt mướt, thì với bộ phim điện ảnh thứ 2 này của mình, ông lại mang dàn diễn viên tên tuổi theo hướng trần thuật theo một hướng đầy toan tính nhưng lại quá ngạo mạn.
– Theo David Rooney –
‘Fifty Shades Freed’
Đoạn kết của một trong những thương hiệu phim dở nhất trong lịch sử gần đây cũng không thể kết thúc một cách hoành tráng như mọi người mong đợi. Những sự kịch tính tệ hai mà phần này mang lại hiếm khi hiệu quả, trong khi bộ phim vẫn cố gắng “chiều lòng” với các chi tiết để lôi kéo người hâm mộ: ‘tham quan’ căn phòng của Christian Grey, thêm các bài học tình yêu và hôn nhân, những cảnh về sự hào nhoáng của Grey như xe thể thao, phi cơ riêng, nhà nghỉ dưỡng cũng như nhiều những nỗ lực khác. Tất cả biến đây là cặp đôi chán nhất từng xuất hiện rên màn ảnh.
– Theo Jordan Mintzer –
‘Robin Hood’
Không dừng lại với thất bại qua ‘King Arthur’ trong năm 2017, khi chỉ thu về 149 triệu đô-la doanh thu với kinh phí 175 triệu, Guy Ritchie tiếp tục ‘dấn thân’ với nhân vật Robin Hood khi vẫn sử dụng một mô-típ hiện đại hóa vũ khí, trang phục đẹp đẽ. Không ai có thể tưởng tượng được sự tồi tệ mà bộ phim có thể mang lại cho tất cả những nhân vật trong Robin Hood; bất kì ai có liên quan đến dự án này đều cần phải thực hiện một hành động nào đó để chuộc lỗi trước công chúng.
– Theo Todd McCarthy –
‘Gotti’
Đa số các phim về mafia dù hay hay dở đều cố gắng thể hiện sự lạm dụng quyền lực, tội ác không bao là đúng hay giá của việc liên kết với hành vi tội phạm thường quá cao. Nhưng rõ ràng, đó không phải là trường hợp của bộ phim do Kevin Connolly làm ra. Không chỉ thế, bộ phim còn tồi tệ ở phần kịch bản yếu, không có một tình tiết gút thắt mà đôi lúc còn lố bịch nhất là khi bộ phim thể hiện John Gotti là một người đàn ông của gia đình đáng đồng cảm, và con trai John Gotti Jr. là một nạn nhân của sự cáo buộc từ chính phủ. Đó có thể là lần đầu tiên trong lịch sử của thể loại này.
– Theo Jordan Mintzer –
HD – Cuồng Phim
Theo Hollywood Reporter
[ad_2]
Cuồng Phim